Giaovien.net - Center for Teachers

Home Trao đổi Góc đời Tâm sự người giáo viên
Tâm sự người giáo viên In Email
Xem kết quả: / 100
Bình thườngTuyệt vời 
Thứ hai, 22 Tháng 9 2008 21:41

Tôi là một giáo viên Tiểu học. Tôi cũng khá yêu nghề, bao nhiêu năm nay tôi vẫn theo đuổi sự nghiệp giáo dục. Nhưng hiện nay tôi quá mệt mỏi do yêu cầu công việc quá nặng nề. Tôi đang đi trong thất vọng.

Với đồng lương giáo viên, tôi phải sống thật khiêm tốn mới trang trải đủ trong gia đình ( cả 2 vợ chồng tôi đều là giáo viên). Là gia đình giáo viên nên chúng tôi đã cố gắng sống tốt, dù không phải là mẫu mực gì, nhưng chưa bao giờ chúng tôi để cho người khác thấy cuộc sống khó khăn của mình. Các con đi học, trường kêu đóng tiền gì, trễ lắm ba ngày là đóng ngay. Lối xóm bà con mời đám tiệc gì, thì y như là phải có mặt ( trừ trường hợp quá bận, thì gửi quà ), tuy thế bao giờ quà hoặc bì thư đi cũng phải khá một chút để không bị xem thường.

Có lần tôi đã thử mở quán nước mía, nhưng sau đó phải đóng cửa, còn chồng tôi cũng đã từng chạy xe ôm, nhưng sau đó cũng nghỉ ( do chúng tôi phải dạy cả ngày ). Chồng tôi tâm sự : "Khi chạy xe ôm gặp phụ huynh đi thật là ngại, có người thì … cho thêm tiền, có người thì … ngược lại. Nhưng dù trong trường hợp nào thì … cũng thật “khó coi”". Còn tôi nào có khác gì? Gặp học sinh mua cũng “khá kì”. Do đó, cả hai thấy nghỉ là “ thượng sách”.

Nhưng công việc trường hiện nay làm cho tôi thấy quá nặng nề, thiếu thời gian. Dù không ở trường cả ngày, nhưng buổi trưa về nấu cơm, ăn xong nghỉ ngơi 15 phút là đến trường. Chiều về rước con, cho con tắm rửa, ăn cơm … , sau đó là công việc nhà …, tối đến nào : giáo án, chấm bài, hồ sơ sổ sách … Đó còn chưa nói đến dự giờ, chuyên đề, hội họp sau giờ, đi học nghiệp vụ, con bệnh đau , đám tiệc ….(con tôi học lớp 12), kêu theo nghề cha mẹ, nó cương quyết từ chối – “Con thấy như mẹ cực quá, thà làm công nhân sau ca thì về nghỉ, ngủ thoải mái chẳng phải lo lắng gì?”

Tôi mong ngành giáo dục tạo cho chúng tôi được thoải mái hơn trong cuộc sống và tôi mong những đồng nghiệp của tôi cùng lên tiếng.

Belle Deng
 

COMMENTS

avatar Nguyễn Hoài Nam
0
 
 
Đọc bài viết của đồng nghiệp mà sao tôi thấy có bản thân mình trong đó. Gia đình chúng tôi, hai vợ chồng cũng đều giáo viên tiểu học, vùng quê nghèo chỉ trông chờ vào đồng lương tháng trong cuộc sống vật lộn khó khăn. Trong bài viết của bạn chưa nói đến lúc con ốm đau, rồi bố mẹ già nữa.

Mà sao công việc của người giáo viên tiểu học giờ đây nhiều đến thế. Đến trường thì lên lớp. Bài vở của học sinh đành chấm đêm, soạn bài nữa. Công nhân làm việc có 8h/ngày. Không biết có ai điều tra và thống kê xem người giáo viên tiểu học làm việc bao nhiêu giờ trong một ngày.

Từ 7h sáng đến 11h – Lên lớp.
Từ 13h đến 17h – Lên lớp.
Từ 20h đến 24h - Soạn bài, chấm bài.

Giáo viên tiểu học cứ thế mà vắt kiệt sức lực của mình, như một guồng quay. Guồng quay đó mà ách tắc lại chỗ nào là ngày mai hơn 30 học trò bị thiệt. Giáo viên tiểu học đâu còn thời gian mà cập nhật tin tức.

Giá cả leo thang, dạy xa nhà từ 5km trở lên thì khoản tiền xăng xe cũng đã một khoản kha khá chiếm dụng đồng lương của mình.

Ngày đi về 4 lần = 20km.
Tháng đi 5 ngày x 20km = 500km
100km hết 2,2l xăng. tất cả hết : 500 : 100 x 2,2 = 11 lít xăng
11 lit x 17000 = 187000đ
một hộp nhớt hết 50000đ.
vậy là xăng xe 1 tháng hết 237000đ.

Biết bao giờ người giáo viên mới đỡ vất vả? Xin được chia sẻ nỗi vất vả chung cùng đồng nghiệp.
Thứ hai 22 Tháng chín 2008, 22:39
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar binh
0
 
 
Tôi thấy hoàn cảnh của bạn cũng giống như hoàn cảnh của tôi, tôi còn đi xa hơn bạn cả chục km mà còn đe dọa bị chuyển trường và xa hơn nữa. Nếu như vậy chắc là chúng ta phải bỏ nghề thôi.
Thứ bảy 04 Tháng mười 2008, 15:49
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar Hà Bảo
0
 
 
Tôi rất thông cảm với nỗi niềm của chị giáo viên trong bài viết Tâm sự người giáo viên.

Bản thân tôi cũng là giáo viên tiểu học, dạy cũng 5 năm rồi mà sao lòng yêu nghề dường như không như lúc mới ra trường nữa. Không còn màu hồng về nghề giáo như mẹ tôi nói với tôi khi chọn trường thi đại học cách đây 8 năm. Tôi đã rất hối tiếc về quyết định sai lầm của mình khi chọn học sư phạm mà không học cử nhân anh văn, một ngành mà tôi rất thích. Vì lúc đó ba tôi nằm viện, học phí đóng tiền học đại học cho tôi cũng khá chật vật nên tôi chọn sư phạm vì học trường này sẽ không phải đóng học phí ! :cry .

Lúc bấy giờ , người chị họ của tôi cũng học cử nhân anh văn và bây giờ mức lương của chị là 300-400usd/tháng. Lúc bấy giời ai cũng nghĩ rằng tôi học giỏi sẽ tìm được việc làm lương cao nhưng thật lòng bây giờ tôi thấy tủi khi gặp bạn bè cũ lớp 12, đứa nào cũng lương bổng khá dù rằng trong đó có những người ngày xưa học cũng kha khá chứ chưa phải giỏi hay xuất sắc .Mức lương bậc A0 của tôi giờ là 1tr6/tháng , tôi ở chung với ba mẹ nên không phải lo tiền nhà, điện, nước... nhưng vẫn phải đi dạy thêm đến tối để trang trải chi tiêu cho bản thân và phụ giúp gia đình môt ít, rồi còn phải dành dụm cho bản thân nữa. Nhưng không lẽ cứ dạy thêm suốt đời! Tôi đang tranh thủ học thêm anh văn với hi vọng sẽ tìm được việc khác. Tôi không muốn sau này có con cái mà không lo được cho con đầy đủ hay nhỡ khi ba mẹ tôi đau yếu mà tôi phải chịu trận vì không có đủ tiền lo. Nếu ai có cho là tôi sống thực dụng thì cũng đành chịu vì thà như thế còn hơn đi dạy mà phải lo đối mặt với tiền bạc ít ỏi, phụ huynh có người hiểu, thông cảm , có người dường như chỉ chăm chú cho con đi học thêm cô giáo vì sợ cô đì, không được điểm 9,10.
Thứ ba 23 Tháng chín 2008, 08:40
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar Dang Kim Anh
0
 
 
Mặc dù yêu nghề và rất thích dạy học và là một giáo viên trẻ, nhưng đến giờ tôi cũng cảm thấy mệt mỏi quá, công việc nhiều, áp lực lớn, không có một chút thời gian cho riêng mình và cho gia đình. Giá như có thể thay đổi, ...
Thứ bảy 27 Tháng chín 2008, 22:01
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar Lê Quang Hợp
0
 
 
Chị à!Sao tâm sự của Chị làm Tôi thấy buồn quá. Tôi cũng là GV nhưng dạy Cao đẳng, Tôi thấy là nếu Chị định làm giàu từ nghề này thì nên chọn nghề khác đi.

Tôi nghĩ rằng cái gì cũng có cái giá của nó, Chị nên công bằng với cách nghĩ này chứ.
Thứ tư 01 Tháng mười 2008, 16:05
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar hà bảo
0
 
 
Nếu như cái gì cũng có cái giá của nó. Vậy cho tôi mạn phép hỏi anh một điều: Anh dạy cao đẳng, đối tượng người học là sinh viên, anh đã hiểu rõ về sinh viên có đặc điểm tâm lý gì khác với hs tiểu học chưa?

Và anh có muốn con cái mình sau này sẽ nối nghiệp mình không?

Nếu như giả dụ tôi muốn làm giàu như anh khuyên chị giáo viên trong mục Tâm sự người giáo viên thì dĩ nhiên tôi không muốn chờ những lời khuyên thiếu tính xây dựng như thế. Mong anh hiểu rõ hơn về đời sống của GV tiểu học nhé.
Thứ bảy 11 Tháng mười 2008, 16:35
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar trần thu hương
0
 
 
Thật sự tôi cũng đồng cảm với bao nhiêu bạn giáo viên Tiểu Học, vì tôi là một giáo viên THCS ở huyện miền núi. Áp lực công việc như nhau, trong khi đó đời sống ngày càng khó khăn, lương cũng không đủ để sống, trong khi đó hàng tháng lại còn ủng hộ học sinh vùng cao khó khăn mua áo quần, sách vở,... Thử hỏi bạn có làm được như chúng tôi không?
Chủ nhật 19 Tháng mười 2008, 14:47
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar Đoàn Luyến
0
 
 
Buồn quá ! Buồn quá! Đó là tâm sự của một cô giáo, rất chính xác, chúng ta mong có một ngày cô giáo được thoải mái đến trường dạy học sinh thân yêu của họ, được trang điểm thật lộng lẫy như một cô dâu. Chắc chắn niềm vui sẽ đến với cô giáo, đến với mọi người.
Thứ sáu 24 Tháng mười 2008, 19:32
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar Phanbinh
0
 
 
Tôi là giáo viên tiểu học! Những gì các anh chị nói đều là đúng cả. Nhưng tôi xin nói về một khía cạnh khác.

Giáo viên chúng ta đi dạy ăn lương nhà nước làm sao đủ sống! Vì thế chúng ta phải làm gia sư, dạy thêm v.vv., thu nhập thêm từ những việc này nhiều gấp chục lần lương nhà nước. Nhưng từ đó cái nhìn của học sinh đối với người thầy khác hẳn, cái nhìn của phụ huynh với giáo viên khác đi thậm chí nói trần tục thì họ xem chúng ta khác nào ...

Vì miếng cơm manh áo chúng ta chấp nhận tất cả. Nhưng thử hỏi như thế giáo dục có chất lượng không, đạo đức nhân cách học sinh chúng ta rèn được không?
Chủ nhật 28 Tháng chín 2008, 10:58
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar Cao Quoc Phong
0
 
 
Tôi cũng là 1 giáo viên dạy trường THPT Chuyên ở một thành phố, học đại học bằng giỏi, ra trường giảng dạy hết lòng vì học sinh, được phụ huynh tin yêu, học trò kính trọng nhưng nói đến tiền lương tôi cảm thấy buồn, với mức lương như hiện nay sống ở thành phố thì làm sao sống nổi. Mà phải bị áp lục dạy trường chuyên phải có bằng thạc sĩ, tiến sĩ thì tiền đâu để học, có lẽ tôi phải bỏ nghề đi theo con đường khác có thể tốt hơn vậy.
Thứ hai 29 Tháng chín 2008, 09:51
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar Mai Phương
0
 
 
L­ương bổng giáo viên thì có thể tạm được đi nếu không biết được rằng giáo viên làm việc bao nhiêu tiếng đồng hồ mỗi ngày ở trường và bao nhiêu tiếng ngoài giờ ở nhà như chấm bài soạn bài sổ sách ... còn cán bộ công chức hầu hết người ta để việc đến cơ quan mới làm không liên quan gì ở nhà cả. Rồi kiểm tra sổ sách, giáo án, bồi dưỡng thường xuyên nhiều thứ vô lí khác ngoài những tiếng đứng giảng ở lớp? Mà chỉ toàn những giấy tờ sổ sách đối phó nữa chứ.
Thứ hai 29 Tháng chín 2008, 13:50
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar Ngọc Sơn
0
 
 
Hai vợ chồng tôi cũng là giáo viên tiểu học vì vậy cho nên khi đọc những tâm sự của các bạn sao tôi thấy nó giống hoàn cảnh của mình quá. Tôi đã có 18 năm công tác còn vợ tôi thì cũng đã có 16 năm rồi, cho đến bây giờ thì không thể nói đây là lòng yêu nghề nữa mà chỉ làm vì trách nhiệm mà thôi. Giáo viên Tiểu học bây giờ khổ quá. Có được phụ cấp ưu đãi lên đến 100% cũng vẫn khổ so với các cấp học khác vì giỏi lắm ở cấp 2,3 thì mỗi tuần cũng chỉ đến 4 - 5 giáo án dạy cho 18 đến 20 tiết ở 3 - 4 khối lớp còn GV tiểu học thì mỗi ngày 5 giáo án với các trường học 1 buổi, còn học 2 buổi như trường tôi thì 7 cái nhân với 5 buổi vị chi là 35 giáo án bên cạnh đó còn vô khối những thứ mà quy chế chuyên môn quy định là hồ sơ cá nhân nữa...

Công việc và áp lực quá nhiều từ xã hội rồi nhà trường, học sinh mà học sinh ngày nay thì hư quá chứ không như HS ngày trước. Lương thì thấp cả hai vợ chồng phải chi tiêu thật tằn tiện nhưng vẫn thiếu tới nửa tháng cho cả gia đình 4 người có 2 con đang tuổi ăn học. Nói tóm lại nói ra thì rất nhiều, rất nhiều và rất tủi nhưng rồi vợ chồng cũng phải động viên nhau thôi để mà sống và yêu nghề thôi !!! Phải không các bạn.
Thứ hai 29 Tháng chín 2008, 22:51
Phản hồi lời bình này
B
i
u
Quote
Code
List
List=
[*]
URL
Tên (bắt buộc) *
Địa chỉ email (nên sử dụng địa chỉ thật)
Địa chỉ website (không bắt buộc)
Gửi lời bình
Hủy
avatar Trần Hữu Dũng
0
 
 
Hai vợ chồng tôi cũng là giáo viên giảng dạy ở cấp 2, 3 .Đọc tâm sự của bạn tôi rất đồng cảm